答謝景山遺古瓦硯歌

宋代 歐陽修
火數四百炎靈銷,誰其代者當塗高。 窮奸極酷不易取,始知文章基扃牢。 坐揮長喙啄天下,豪傑競起如蝟毛。 董呂傕汜相繼死。紹術權備爭咆咻。 力強者勝怯者敗,豈較才德為功勞。 然猶到手不敢取,而使螟蝗生蝮蜪。 子丕當初不自恥,敢謂舜禹傳之堯。 得之此以失亦此,誰知三馬食一槽。 當其盛時爭意氣,叱吒雷雹生風飈。 干戈戰罷數功閥,周蔑方召堯無皋。 英雄致酒奉高會,巍然銅雀高迢迢。 圓歌宛轉激清徵,妙舞左右回纖腰。 一朝西陵看拱木,寂寞繐帳空蕭蕭。 當時淒涼已可嘆,而況後世悲前朝。 高台已傾漸平地,此瓦一墜埋蓬蒿。 苔文半滅荒土蝕,戰血曾經野火燒。 敗皮弊網各有用,誰使鐫鑱成凸凹。 景山筆力若牛弩,句遒語老能揮毫。 嗟予奪得何所用,簿領朱墨徒紛淆。 走官南北未嘗舍,緹襲三四勤緘包。 有時屬思欲飛灑,意緒軋軋難抽繰。 舟行屢備水神奪,往往冥晦遭風濤。 質頑物久有精怪,常恐變化成靈妖。 名都所至必傳玩,愛之不換魯寶刀。 長歌送我怪且偉,欲報慚愧無瓊瑤。
huǒ shù bǎi yán líng xiāo   shuí dài zhě dāng gāo  
qióng jiān   shǐ zhī wén zhāng jiōng láo  
zuò huī cháng huì zhuó tiān xià   háo jié jìng wèi máo  
dǒng jué xiāng shào shù quán bèi zhēng páo xiū    
qiáng zhě shèng qiè zhě bài   jiào cái wèi gōng láo  
rán yóu dào shǒu gǎn   ér shǐ 使 míng huáng shēng táo  
zi dāng chū chǐ   gǎn wèi shùn chuán zhī yáo  
zhī shī   shéi zhī sān shí cáo  
dāng shèng shí zhēng   chì zhà léi báo shēng fēng biāo  
gān zhàn shù gōng   zhōu miè fāng zhào yáo gāo  
yīng xióng zhì jiǔ fèng gāo huì   wēi rán tóng què gāo tiáo tiáo  
yuán wǎn zhuǎn qīng zhǐ   miào zuǒ yòu huí xiān yāo  
zhāo 西 líng kàn gǒng   suì zhàng kōng xiāo xiāo  
dāng shí liáng tàn   ér kuàng hòu shì bēi qián cháo  
gāo tái qīng jiàn píng   zhuì mái péng hāo  
tái wén bàn miè huāng shí   zhàn xuè céng jīng huǒ shāo  
bài wǎng yǒu yòng   shuí shǐ 使 juān chán chéng āo  
jǐng shān ruò niú   qiú lǎo néng huī háo  
jiē duó de suǒ yòng   簿 lǐng zhū fēn xiáo  
zǒu guān nán běi wèi cháng shě   sān qín jiān bāo  
yǒu shí shǔ fēi   nán chōu qiāo  
zhōu xíng bèi shuǐ shén duó   wǎng wǎng míng huì zāo fēng tāo  
zhì wán jiǔ yǒu jīng guài   cháng kǒng biàn huà chéng líng yāo  
míng dōu suǒ zhì chuán wán   ài zhī huàn bǎo dāo  
cháng sòng guài qiě wěi   bào cán kuì qióng yáo