大霧

宋代 蘇舜欽
欲曉霜氣重不收,餘陰乘勢相淹留。化為大霧塞白晝,咫尺不辨人與牛。 群鳥啁啾滿庭樹,欲飛恐遭羅網囚。四檐晻藹下重幕,微風吹過冷自流。 竊思朝廷政無濫,未嘗一日封五侯。何為終朝不肯散,焉知其下無蚩尤。 思得壯士翻白日,光照萬里銷我之沈憂。
xiǎo shuāng zhòng shōu   yīn chéng shì xiāng yān liú huà wèi sāi bái zhòu zhǐ   chǐ biàn rén niú    
qún niǎo zhōu jiū mǎn 滿 tíng shù   fēi kǒng zāo luó wǎng qiú yán ǎn ǎi xià zhòng wēi   fēng chuī guò lěng liú    
qiè cháo tíng zhèng làn   wèi cháng fēng hòu wéi zhōng zhāo kěn sàn yān   zhī xià chī yóu    
zhuàng shì fān bái   guāng zhào wàn xiāo zhī shěn yōu