答翁定

宋代 劉克莊
牢落祠官冷似秋,賴詩消遣一襟愁。 喜延明月常開戶,貧對青山懶下樓。 客詫瀑奇邀往看,僧夸寺僻約來游。 何當與子分峰隱,飢嗅岩花渴飲流。
láo luò guān lěng shì qiū   lài shī xiāo qiǎn jīn chóu  
yán míng yuè cháng kāi   pín duì qīng shān lǎn xià lóu  
chà yāo wǎng kàn   sēng kuā yuē lái yóu  
dāng zi fēn fēng yǐn   xiù yán huā yǐn liú