答王君石遺包虎二軸

宋代 梅堯臣
老包曰嶽嶽生鼎,二人畫虎通神明。 凡為一虎不知價,鉅公貴士珍其名。 死來年深搜索盡,何意好事識尤精。 丹楓映坡茅葉白,雌者將乳雄坡行。 細毛出肉不見跡,相顧猛氣都如生。 忽聞持遺非素望,窮民展玩忘愁嬰。 奇哉真是老包筆,世間空有黃金籯。 因思前歲韓公子,亦贈尺紙圖生獰。 傍題小子乃包鼎,此時偶得已可驚。 借問吾鄉與天下,二包之美誰能並。
lǎo bāo yuē yuè yuè shēng dǐng   èr rén huà tōng shén míng  
fán wèi zhī jià   gōng guì shì zhēn míng  
lái nián shēn sōu suǒ jǐn   hǎo shì shí yóu jīng  
dān fēng yìng máo bái   zhě jiāng xióng xíng  
máo chū ròu jiàn   xiāng měng dōu shēng  
wén chí fēi wàng   qióng mín zhǎn wán wàng chóu yīng  
zāi zhēn shi lǎo bāo   shì jiān kōng yǒu huáng jīn yíng  
yīn qián suì hán gōng   zèng chǐ zhǐ shēng níng  
bàng xiǎo nǎi bāo dǐng   shí ǒu de jīng  
jiè wèn xiāng tiān xià   èr bāo zhī měi shuí néng bìng