大同十年十月戊寅詩
喧塵是時息,靜坐對重巒。冬深柳條落,雪後桂枝殘。
星明霧色淨,天白雁行單。雲飛乍想閣,冰結遠疑紈。
晚橘隱重屏,枯藤帶回竿。荻陰連水氣,山峰添月寒。
xuān
喧
chén
塵
shì
是
shí
時
xī
息
,
jìng
靜
zuò
坐
duì
對
zhòng
重
luán
巒
。
。
dōng
冬
shēn
深
liǔ
柳
tiáo
條
luò
落
,
xuě
雪
hòu
後
guì
桂
zhī
枝
cán
殘
。
。
xīng
星
míng
明
wù
霧
sè
色
jìng
淨
,
tiān
天
bái
白
yàn
雁
háng
行
dān
單
。
。
yún
雲
fēi
飛
zhà
乍
xiǎng
想
gé
閣
,
bīng
冰
jié
結
yuǎn
遠
yí
疑
wán
紈
。
。
wǎn
晚
jú
橘
yǐn
隱
zhòng
重
píng
屏
,
kū
枯
téng
藤
dài
帶
huí
回
gān
竿
。
。
dí
荻
yīn
陰
lián
連
shuǐ
水
qì
氣
,
shān
山
fēng
峰
tiān
添
yuè
月
hán
寒
。
。