大唐中興頌歌

清代 顧炎武
昔在唐天寶,祿山反范陽。天子狩蜀都,賊兵入西京。 肅宗起靈武,國勢重恢張。二載收長安,鑾輿迎上皇。 小臣有元結,作詩頌大唐。欲令一代典,風烈追宣光。 真卿作大字,筆法名天下。磨厓勒斯文,神理遺來者。 書過泗亭碑,文匹淮夷雅。留此系人心,枝撐正中夏。 先公循良吏,海內推名德。驅馬復悠悠,分符指南極。 遐眺道州祠,流覽浯溪側。如見古忠臣,精靈感行色。 匪煩兼兩載,不用金玉裝。攜此一紙書,存之貯青箱。 以示後世人,高山與景行。天運有平陂,名跡更存亡。 寶弓得堤下,大具歸西房。舊物猶生憐,何況土與疆。 卻念蒸湘間,牧騎已如林。西南天地窄,零桂山水深。 岣嶁大禹跡,萬木生秋陰。一峰號回雁,朔氣焉得侵。 恐此浯厓文,苔蘚不可尋。藏之篋笥中,寶之過南金。 此物何足貴,貴在臣子心。援筆為長歌,以續中唐音。
zài táng tiān bǎo   祿 shān fǎn fàn yáng tiān shòu shǔ dōu   zéi bīng 西 jīng
zōng líng   guó shì zhòng huī zhāng èr zài shōu cháng ān   luán 輿 yíng shàng huáng
xiǎo chén yǒu yuán jié   zuò shī sòng táng lìng dài diǎn   fēng liè zhuī xuān guāng
zhēn qīng zuò   míng tiān xià lēi wén   shén lái zhě
shū guò tíng bēi   wén huái liú rén xīn   zhī chēng zhèng zhōng xià
xiān gōng xún liáng   hǎi nèi tuī míng yōu yōu   fēn zhǐ nán
xiá tiào dào zhōu   liú lǎn jiàn zhōng chén   jīng líng gǎn xíng
fěi fán jiān liǎng zài   yòng jīn zhuāng xié zhǐ shū   cún zhī zhù qīng xiāng
shì hòu shì rén   gāo shān jǐng xíng tiān yùn yǒu píng bēi   míng gèng cún wáng
bǎo gōng xià   guī 西 fáng jiù yóu shēng lián   kuàng jiāng
què niàn zhēng xiāng jiān   lín 西 nán tiān zhǎi   líng guì shān shuǐ shēn
gǒu lǒu   wàn shēng qiū yīn fēng hào huí yàn   shuò yān qīn
kǒng wén   tái xiǎn xún cáng zhī qiè zhōng   bǎo zhī guò nán jīn
guì   guì zài chén xīn yuán wèi cháng   zhōng táng yīn