答唐玉潛

宋代 林景熙
畎畝孤心老未衰,一籬瘦菊一瓢詩。 黃埃赤日謾多事,蒼狗白雲能幾時。 山酒柏香春壽母,桉書芸冷夜呼兒。 橫琴妙在無弦處,何必知音有子期。
quǎn xīn lǎo wèi shuāi   shòu piáo shī  
huáng āi chì mán duō shì   cāng gǒu bái yún néng shí  
shān jiǔ bǎi xiāng chūn shòu   ān shū yún lěng ér  
héng qín miào zài xián chù   zhī yīn yǒu