答宋太祝見贈

宋代 蘇舜欽
窮冬三日雪,旅腸迫枯餓。不免東郭行,難效袁安臥。 我謁故所宜,君來無乃左。復貺長句詩,如留萬金貨。 恣睢莫能名,豪橫不可挫。怒奔時旁出,力翥復下墮。 使人但驚絕,欲斷誰敢作。況君名家駒,少小聲已播。 丈夫氣剛精,不必在長大。譬如利錐末,所向物已破。 余資本滯濁,既壯困家禍。區區走俗格,僅若蟻循磨。 詩枯實零丁,文僻又坎坷。翹然當路人,顧我甚涕唾。 雅意返願交,得無自卑涴。俛首已內傾,撫躬輒私賀。 無以答高誼,胸中強搜羅。披豁聊短篇,安足謂酬和。 莞爾當棄投,毋留重吾過。
qióng dōng sān xuě   cháng è miǎn dōng guō xíng   nán xiào yuán ān
suǒ   jūn lái nǎi zuǒ kuàng cháng shī   liú wàn jīn huò
suī néng míng   háo hèng cuò bēn shí páng chū   zhù xià duò
shǐ 使 rén dàn jīng jué   duàn shuí gǎn zuò kuàng jūn míng jiā   shào xiǎo shēng
zhàng gāng jīng   zài zhǎng zhuī   suǒ xiàng
běn zhì zhuó   zhuàng kùn jiā huò zǒu   jǐn ruò xún
shī shí líng dīng   wén yòu kǎn qiào rán dāng rén   shén tuò
fǎn yuàn jiāo   bēi shǒu nèi qīng   gōng zhé
gāo   xiōng zhōng qiáng sōu luó huō liáo duǎn piān   ān wèi chóu
wǎn ěr dāng tóu   liú zhòng guò