大宋地理圖歌

宋代 鄭思肖
混沌破後復混沌,知是幾番開太極。四方地偏氣不正,中天地中立中國。 神禹導海順水性,太章步地窮足力。悖理湯武暫救時,謀篡莽操大生逆。 離而複合合復離,卒莫始終定於一。粵自炎帝逮唐堯,兩漢大宋傳火德。 我朝聖人仁如天,歷年三百猶一日。形氣俱和禮樂修,誰料平地生荊棘。 風輪舞破須彌山,黑雹亂下千鈞石。銅蟒萬舌咀梵雲,玉帝下走南斗泣。 中有一寶壞不得,放光動地神莫測。雲是劫劫王中王,敕令一下罔不伏。 燕南垂,趙北際,忽必烈正巢其地。一聲霹靂吹雲飛,真火長生世永世。 山山深,水水清,縱橫十方變化身。恆河沙數天壞殼,獨我志氣常如新。
hùn dùn hòu hùn dùn   zhī shì fān kāi tài fāng piān zhèng   zhōng tiān zhōng zhōng guó
shén dǎo hǎi shùn shuǐ xìng   tài zhāng qióng bèi tāng zàn jiù shí   móu cuàn mǎng cāo shēng
ér   shǐ zhōng dìng yuè yán dǎi táng yáo   liǎng hàn sòng chuán huǒ
cháo shèng rén rén tiān   nián sān bǎi yóu xíng yuè xiū   shéi liào píng shēng jīng
fēng lún shān   hēi báo luàn xià qiān jūn shí tóng mǎng wàn shé fàn yún   xià zǒu nán dòu
zhōng yǒu bǎo huài   fàng guāng dòng shén yún shì jié jié wáng zhōng wáng   chì lìng xià wǎng
yàn nán chuí   zhào běi   liè zhèng cháo shēng chuī yún fēi   zhēn huǒ cháng shēng shì yǒng shì
shān shān shēn   shuǐ shuǐ qīng   zòng héng shí fāng biàn huà shēn héng shā shù tiān huài   zhì cháng xīn