大人用韻再一首

宋代 洪咨夔
靜裹栽梨棗,閒邊話葛藤。 緣塵還我雪,世態任渠冰。 宿卉芽渾脫,新禽語模稜。 年豐催鑷白,自笑禿於僧。
jìng guǒ zāi zǎo   xián biān huà téng  
yuán chén hái xuě   shì tài rèn bīng  
宿 huì hún tuō   xīn qín léng  
nián fēng cuī niè bái   xiào 禿 sēng