荅秦孟陽長史次韻 其一
長鑱秋圃自鋤荒,望入高山路渺茫。不信愛蓮亭子上,有人白日到羲皇。
cháng
長
chán
鑱
qiū
秋
pǔ
圃
zì
自
chú
鋤
huāng
荒
,
wàng
望
rù
入
gāo
高
shān
山
lù
路
miǎo
渺
máng
茫
bù
。
xìn
不
ài
信
lián
愛
tíng
蓮
zi
亭
shàng
子
yǒu
上
,
rén
有
bái
人
rì
白
dào
日
xī
到
huáng
羲
皇
。