答錢遜叔

宋代 呂本中
北風吹霜夜如雪,江城草木凍欲折。病夫袖手無所為,一坐臨川已三月。 忽蒙妙句起衰憊,頓覺和氣生毛髮。公能忘機我亦倦,不待曼殊見摩詰。 畫圖是非久未解,況保長年不磨滅。請公置畫莫多求,要與時人除愛渴。
běi fēng chuī shuāng xuě   jiāng chéng cǎo dòng zhé bìng xiù shǒu suǒ wéi   zuò lín chuān sān yuè    
méng miào shuāi bèi   dùn jué shēng máo gōng néng wàng juàn   dài màn shū jiàn jié    
huà shì fēi jiǔ wèi jiě   kuàng bǎo cháng nián miè qǐng gōng zhì huà duō qiú yào   shí rén chú ài