大酺 秋柳

清代 蘇穆
對短檠昏,秋光淡,底事淒涼重省。小樓春去矣,念生來弱骨,怎堪愁病。 漫賦梨雲,休悲絮雨,清淚那能消盡。嬋娟憑高也,更分明付與,秦台妝鏡。 便宜是飄零,春風和露,已曾身領。 桂香來深徑。奈此際、鷗鷺眠難醒。十二曲、欄杆繞遍,空自凝眸,把舊詞、忍與重詠。 不識天涯遠,但隔岸、都成幽境。又禁得,繁更警。回首池畔,尚剩殘荷幾柄。 蕭條夜寒風勁。
duì duǎn qíng hūn   qiū guāng dàn   shì liáng zhòng shěng xiǎo lóu chūn niàn   shēng lái ruò zěn   kān chóu bìng    
màn yún   xiū bēi   qīng lèi néng xiāo jìn chán juān píng gāo gèng   fēn míng qín   tái zhuāng jìng    
pián 便 shì piāo líng   chūn fēng   céng shēn lǐng  
guì xiāng lái shēn jìng nài ōu mián nán xǐng shí èr lán gān rào biàn kōng níng móu   jiù rěn   zhòng yǒng            
shí tiān yuǎn   dàn àn dōu chéng yōu jìng yòu jīn de fán gèng   jǐng huí shǒu chí pàn shàng shèng cán   bǐng        
xiāo tiáo hán fēng jìn