大酺 和玉湖餞春

宋代 胡炳文
我欲箋天,天無語,渺渺誰司喉舌。回看山色好,有清池似玉,一觴堪潔。 卻笑幾載京華,嬌花媚柳,攪動風情如熱。何如槃阿里,自川原晝錦,石矼晴雪。 更醉里賡酬,花邊吟嘯,妙詞稱絕。友鶯聲切切,歌伐木、怎賦騷中鴂。 最好是、靜中佳興,眼底繁英,四時春在那曾別。笑殺渠痴,曉鍾未動,眼無交睫。 賞心處、長娛悅。花開有謝,休問先天康節。畫梁燕應解說。
jiān tiān   tiān   miǎo miǎo shuí hóu shé huí kàn shān hǎo   yǒu qīng chí shì   shāng kān jié
què xiào zài jīng huá   jiāo huā mèi liǔ   jiǎo dòng fēng qíng pán ā   chuān yuán zhòu jǐn   shí gāng qíng xuě
gèng zuì gēng chóu   huā biān yín xiào   miào chēng jué yǒu yīng shēng qiē qiē   zěn sāo zhōng jué
zuì hǎo shì jìng zhōng jiā xīng   yǎn fán yīng   shí chūn zài céng bié xiào shā chī   xiǎo zhōng wèi dòng   yǎn jiāo jié
shǎng xīn chù zhǎng yuè huā kāi yǒu xiè   xiū wèn xiān tiān kāng jié huà liáng yàn yīng jiě shuō