大酺

清代 蘇穆
問極天涯,人何處,庭際綠陰鋪遍。湘雲連翠幕,動淒涼懷抱,又成斜眄。 試問姮娥,人間苦別,誰最傷高懷遠。闌干憑來久,正斜陽暗淡,斗星偷換。 剩煙縷垂楊,參差纖影,伴人深院。 新荷開又卷。流螢小、空繞銀河岸。謾盪起、多情明月,寂寂涼生,傍清池、春光都變。 不是東風裡,休再問、畫梁歸燕。訴痴綠、春深淺。回首無語,今夕斷腸誰管。 牆陰一痕蕉展。
wèn tiān   rén chǔ   tíng yīn biàn xiāng yún lián cuì dòng   liáng huái bào yòu   chéng xié miǎn    
shì wèn héng é   rén jiān bié   shuí zuì shāng gāo huái yuǎn lán gān píng lái jiǔ zhèng   xié yáng àn dàn dòu   xīng tōu huàn    
shèng yān chuí yáng   cēn xiān yǐng   bàn rén shēn yuàn  
xīn kāi yòu juǎn liú yíng xiǎo kōng rào yín àn mán dàng duō qíng míng yuè liáng shēng   bàng qīng chí chūn   guāng dōu biàn            
shì dōng fēng   xiū zài wèn huà liáng guī yàn chī chūn shēn qiǎn huí shǒu jīn duàn cháng   shuí guǎn          
qiáng yīn hén jiāo zhǎn