大酺

宋代 方千里
正夕陽間,秋光淡,鴛瓦參差華屋。高低簾幕迥,但風搖環珮,細聲頻觸。瘦怯單衣,涼生兩袖,零亂庭梧窗竹。相思誰能會,是歸程客夢,路諳心熟。況時節黃昏,閒門人靜,憑欄身獨。 歡情何太速。歲華似、飛馬馳輕轂。謾自嘆、河陽青鬢,苒苒如霜,把菱花、悵然凝目。老去疏狂減,思墮策、小坊幽曲。趁遊樂、繁華國。回首無緒,清淚粉於紅菽。話愁更堪剪燭。
zhèng yáng jiān   qiū guāng dàn   yuān cēn huá gāo lián jiǒng   dàn fēng yáo huán pèi   shēng pín chù shòu qiè dān   liáng shēng liǎng xiù   líng luàn tíng chuāng zhú xiāng shuí néng huì   shì guī chéng mèng   ān xīn shú kuàng shí jié huáng hūn   xián mén rén jìng   píng lán shēn
huān qíng tài suì huá shì fēi chí qīng mán tàn yáng qīng bìn   rǎn rǎn shuāng   líng huā chàng rán níng lǎo shū kuáng jiǎn   duò xiǎo fāng yōu chèn yóu fán huá guó huí shǒu   qīng lèi fěn hóng shū huà chóu gèng kān jiǎn zhú