答裴如晦

宋代 梅堯臣
懷我歌我辭,乃知行子倦。 音雖彼妙發,想若此可見。 歌竟夜燈青,野窗鳴濕霰。 仿佛聞孤鴻,飛急應有羨。
huái   nǎi zhī háng juàn
yīn suī miào   xiǎng ruò jiàn
jìng dēng qīng   chuāng míng shī xiàn
fǎng 仿 wén hóng   fēi yīng yǒu xiàn