答潘子登

清代 陳恭尹
天之為文星與月,人之為文筆與舌。自從星月一晦冥,文章正脈幾於絕。 挑燈昨夜讀君書,字字行間皆有血。君父之辱義正同,有口莫向他人說。 精衛填海海未乾,愚公移山山可裂。山崩海竭必有時,此心不與天壤滅。 蘸筆須到星宿源,磨鋒必用昆吾鐵。但能閉戶造堅車,今古修途同一轍。
tiān zhī wéi wén xīng yuè   rén zhī wéi wén shé cóng xīng yuè huì míng   wén zhāng zhèng mài jué
tiǎo dēng zuó jūn shū   háng jiān jiē yǒu xuè jūn zhī zhèng tóng   yǒu kǒu xiàng rén shuō
jīng wèi tián hǎi hǎi wèi qián   gōng shān shān liè shān bēng hǎi jié yǒu shí   xīn tiān rǎng miè
zhàn dào xīng xiù 宿 yuán   fēng yòng kūn tiě dàn néng zào jiān chē   jīn xiū tóng zhé