悼子

宋代 梅堯臣
舟行次符離,我子死阿十。 臨之但驚迷,至傷反無泣。 款定始懷念,內若湯火集。 前時喪爾母,追恨尚無及。 邇來朝哭妻,淚落襟袖濕。 又復夜哭子,痛並肝腸入。 吾將仰問天,此理豈所執。 我惟兩男子,奪一何太急。 春鳥獨蔓延,哺巢首戢戢。
zhōu xíng   zi ā shí  
lín zhī dàn jīng   zhì shāng fǎn  
kuǎn dìng shǐ huái niàn   nèi ruò tāng huǒ  
qián shí sàng ěr   zhuī hèn shàng  
ěr lái zhāo   lèi luò jīn xiù shī  
yòu zi   tòng bìng gān cháng  
jiāng yǎng wèn tiān   suǒ zhí  
wéi liǎng nán   duó tài  
chūn niǎo màn yán   cháo shǒu