道中積雨

宋代 姚勉
才起程時雪絮春,雪余又是雨兼旬。 肩輿聊復能安穩,步屧其如受苦辛。 楮賤米窮嘗世味,風餐露宿鏈官身。 一朝儻有青雲上,莫忘泥耕水耨人。
cái chéng shí xuě chūn   xuě yòu shì jiān xún  
jiān 輿 liáo néng ān wěn   xiè shòu xīn  
chǔ jiàn qióng cháng shì wèi   fēng cān 宿 liàn guān shēn  
zhāo tǎng yǒu qīng yún shàng   wàng gēng shuǐ nòu rén