悼雪庵

宋代 翁卷
悟了無生妙,歸空若故鄉。竹房三尺像,石榻一爐香。 壞衲猶懸樹,新松忽過牆。僧中留不得,幾日為淒涼。
liǎo shēng miào   guī kōng ruò xiāng zhú fáng sān chǐ xiàng   shí xiāng
huài yóu xuán shù   xīn sōng guò qiáng sēng zhōng liú   wèi liáng