悼吳興湯衡評事

唐代 孟郊
君生霅水清,君歿霅水渾。空令骨肉情,哭得白日昏。 大夜不復曉,古松長閉門。琴弦綠水絕,詩句青山存。 昔為芳春顏,今為荒草根。獨問冥冥理,先儒未曾言。
jūn shēng zhá shuǐ qīng   jūn 歿 zhá shuǐ hún kōng lìng ròu qíng   bái hūn
xiǎo   sōng zhǎng mén qín xián shuǐ jué   shī qīng shān cún
wèi fāng chūn yán   jīn wèi huāng cǎo gēn wèn míng míng   xiān wèi céng yán