到龍井寺

宋代 鄭清之
底忙不肯訪禪林,山寺何曾避客深。 奇石韻高非令色,老松皮脫見真心。 檐牙徇鐸關幽事,溪曲無弦出妙音。 拂拭少游碑好在,姓名曾記落碑陰。
máng kěn fǎng chán lín   shān zēng shēn  
shí yùn gāo fēi lìng   lǎo sōng tuō jiàn zhēn xīn  
yán xùn duó guān yōu shì   xián chū miào yīn  
shì shǎo yóu bēi hǎo zài   xìng míng céng luò bēi yīn