道林寺送別崔提刑

宋代 郭祥正
湘江傾瀉明河源,湘山來落如駿奔。尋幽乘興莫辭遠,白雲中有黃金園。 佛師無心法愈密,徒眾先後陳卑尊。甘泉噴灑仙籟爽,此身已覺超籠樊。 高堂卻見山外水,古鑒磨開蒼蘚昏。長城深鎖萬家富,老木自作千營屯。 兩洲半沒鯨鼓鬣,雙崖鬥起天為門。滄溟不識幾番變,石泐猶有濤淙痕。 茯苓愈大愈堪食,深鋤但惜傷松根。登高覽物亦徒爾,秋色況是當離樽。 崔侯才思銳無敵,蒼鷹得兔霜翎翻。嗟余染翰愧復正,累句何足先行軒。 故人柄政坐東府,請君獻策安黎元。
xiāng jiāng qīng xiè míng yuán   xiāng shān lái luò jùn 駿 bēn xún yōu chéng xìng yuǎn bái   yún zhōng yǒu huáng jīn yuán    
shī xīn   zhòng xiān hòu chén bēi zūn gān quán pēn xiān lài shuǎng   shēn jué chāo lóng fán    
gāo táng què jiàn shān wài shuǐ   jiàn kāi cāng xiǎn hūn cháng chéng shēn suǒ wàn jiā lǎo   zuò qiān yíng tún    
liǎng zhōu bàn méi jīng liè   shuāng dòu tiān wèi mén cāng míng shí fān biàn shí   yóu yǒu tāo cóng hén    
líng kān shí   shēn chú dàn shāng sōng gēn dēng gāo lǎn ěr qiū   kuàng shì dāng zūn    
cuī hóu cái ruì   cāng yīng shuāng líng fān jiē rǎn hàn kuì zhèng lěi   xiān xíng xuān    
rén bǐng zhèng zuò dōng   qǐng jūn xiàn ān yuán