搗練子·搗練子

宋代 佚名
搗練子,賦梅枝。暖借東風次第吹。自是百花留不住,讓教先發放春歸。
dǎo liàn   méi zhī nuǎn jiè dōng fēng chuī shì bǎi huā liú zhù   ràng jiào xiān fàng chūn guī