悼孩子

唐代 於鵠
年長始一男,心亦頗自娛。生來歲未周,奄然卻歸無。 裸送不以衣,瘞埋於中衢。乳母抱出門,所生亦隨呼。 嬰孩無哭儀,禮經不可逾。親戚相問時,抑悲空嘆吁。 襁褓在舊床,每見立踟躕。靜思益傷情,畏老為獨夫。
nián zhǎng shǐ nán   xīn shēng lái suì wèi zhōu   yǎn rán què guī
luǒ sòng   mái zhōng bào chū mén   suǒ shēng suí
yīng hái   jīng qīn xiāng wèn shí   bēi kōng tàn
qiǎng bǎo zài jiù chuáng   měi jiàn chí chú jìng shāng qíng   wèi lǎo wèi