道過徐山玉吳仲退來會宿別後作寄

宋代 黎廷瑞
扶輿蹋殘照,懷人度青林。 一笑得二妙,坐看西月沉。 短燭搖古碧,華樽湛芳斟。 高歌擊唾壺,琅琅出商音。 東風行空山,和以蒼松吟。 飄颻洞庭樂,要渺南薰琴。 天地空闊遠,歲晚誰知心。 相對成浩嘆,忘言擁單衾。 東方忽已白,握別西山陰。 違離未雲遠,懷思一何深。 常恐蕙帳空,此樂難重尋。
輿 cán zhào   huái rén qīng lín
xiào èr miào   zuò kàn 西 yuè chén
duǎn zhú yáo   huá zūn zhàn fāng zhēn
gāo tuò   láng láng chū shāng yīn
dōng fēng xíng kōng shān   cāng sōng yín
piāo yáo dòng tíng   yào miǎo nán xūn qín
tiān kōng kuò yuǎn   suì wǎn shéi zhī xīn
xiāng duì chéng hào tàn   wàng yán yōng dān qīn
dōng fāng bái   bié 西 shān yīn
wéi wèi yún yuǎn   huái shēn
cháng kǒng huì zhàng kōng   nán zhòng xún