當塗轎行口占

宋代 汪夢斗
筍輿咿軋亂山隈,擁鼻清吟當探梅。我已少知憂責少,人皆喜慰遠鄉回。 樹猶綠暗知霜薄,雲漸紅深欲雪來。自說江南好風景,江南尤更有奇才。
sǔn 輿 zhá luàn shān wēi   yōng qīng yín dāng tàn méi shǎo zhī yōu shǎo rén   jiē wèi yuǎn xiāng huí    
shù yóu àn zhī shuāng báo   yún jiàn hóng shēn xuě lái shuō jiāng nán hǎo fēng jǐng jiāng   nán yóu gèng yǒu cái