當塗道中二首 其二

清代 洪亮吉
日出廬井喧,流光照虛晨。山田極柔桑,尚有無衣人。 孩提率牽袂,苦語出性真。我哀道旁辭,感激為重陳。 造物息百年,未補一日貧。慘舒各殊抱,何以歸真醇。 桑榆苟堪耕,此輩非遊民。
chū jǐng xuān   liú guāng zhào chén shān tián róu sāng shàng   yǒu rén    
hái qiān mèi   chū xìng zhēn āi dào páng gǎn   wéi zhòng chén    
zào bǎi nián   wèi pín cǎn shū shū bào   guī zhēn chún    
sāng gǒu kān gēng   bèi fēi yóu mín