當窗織

元代 戴良
當窗織,貧家女兒堪嘆息。隔牆惟聽伊軋聲,墮珥欲收應不得。 兩日織成花錦段,盡輸上官猶誡緩。夫婿復來催上機,豈念身穿藍縷衣。 君不見富家娘,不識蠶桑著繡裳。
dāng chuāng zhī   pín jiā ér kān tàn qiáng wéi tīng zhá shēng   duò ěr shōu yīng
liǎng zhī chéng huā jǐn duàn   jǐn shū shàng guān yóu jiè huǎn 婿 lái cuī shàng   niàn shēn chuān 穿 lán
jūn jiàn jiā niáng   shí cán sāng zhù xiù cháng