澹菴

宋代 白玉蟾
平生只要樂清虛,占斷人間靜處居。 古壁空懸三尺劍,幽窗閒卻一床書。 遠山喜色日初染,枯木涼聲風自梳。 細嚼清閒滋味別,雲霞收拾作糧儲。
píng shēng zhǐ yào yuè qīng   zhàn duàn rén jiān jìng chǔ
kōng xuán sān chǐ jiàn   yōu chuāng xián què chuáng shū
yuǎn shān chū rǎn   liáng shēng fēng shū
jué qīng xián wèi bié   yún xiá shōu shí zuò liáng chǔ