答梅聖俞寺丞見寄

宋代 歐陽修
憶昔識君初,我少君方壯。 風期一相許,意氣曾誰讓。 交遊盛京洛,樽俎陪丞相。 騄驥日相追,鸞凰志高揚。 詞章盡崔蔡,論議皆歆向。 文會忝予盟,詩壇推子將。 談精鋒愈出,飲劇歡無量。 賈勇為無前,餘光誰敢望。 茲年五六歲,人事堪悽愴。 南北頓暌乖,相離獨飄蕩。 失杯由畫足,傷手因代匠。 移書雖激切,拙語非欺誑。 安知乃心愚,而使所言妄。 權豪不自避,斧質誠為當。 蒼皇得一邑,奔走踰千嶂。 楚峽聽猿鳴,荊江畏蛟浪。 蠻方異時俗,景物殊氣象。 綠髮變風霜,丹顏侵疾癢。 常憂鵩鳥窺,倖免江魚葬。 今茲荷寬宥,遷徙來漢上。 憔悴戴囚冠,驅馳嗟俗狀。 王事多倥傯,學業差遺忘。 未能解綬去,所戀寸祿養。 舉足畏逢仇,低頭惟避謗。 忻聞故人近,豈憚驅車訪。 一別各衰翁,相見問無恙。 交情宛如舊,歡意獨能強。 幸陪主人賢,更值芳洲漲。 菱荷亂浮泛,水竹涵虛曠。 清風滿談席,明月臨歌舫。 已見洛陽人,重聞畫樓唱。 怡然台郁寫,蹔爾纍囚放。 自從還邑來,會此驕陽亢。 神靈多請禱,租訟煩笞榜。 猶須新秋涼,漢水臨清漾。 野稼盪浮雲,晴山開疊障。 聊以助吟詠,亦可資酣暢。 北轅如未駕,幸子能來貺。
shí jūn chū   shǎo jūn fāng zhuàng  
fēng xiāng   céng shuí ràng  
jiāo yóu shèng jīng luò   zūn péi chéng xiàng  
xiāng zhuī   luán huáng zhì gāo yáng  
zhāng jǐn cuī cài   lùn jiē xīn xiàng  
wén huì tiǎn méng   shī tán tuī jiāng  
tán jīng fēng chū   yǐn huān liàng  
yǒng wèi qián   guāng shuí gǎn wàng  
nián liù suì   rén shì kān chuàng  
nán běi dùn kuí guāi   xiāng piāo dàng  
shī bēi yóu huà   shāng shǒu yīn dài jiàng  
shū suī qiè   zhuō fēi kuáng  
ān zhī nǎi xīn   ér shǐ 使 suǒ yán wàng  
quán háo   zhì chéng wéi dāng  
cāng huáng   bēn zǒu qiān zhàng  
chǔ xiá tīng yuán míng   jīng jiāng wèi jiāo làng  
mán fāng shí   jǐng shū xiàng  
biàn fēng shuāng   dān yán qīn yǎng  
cháng yōu niǎo kuī   xìng miǎn jiāng zàng  
jīn kuān yòu   qiān lái hàn shàng  
qiáo cuì dài qiú guān   chí jiē zhuàng  
wáng shì duō kǒng zǒng   xué chà wàng  
wèi néng jiě shòu   suǒ liàn cùn 祿 yǎng  
wèi féng chóu   tóu wéi bàng  
xīn wén rén jìn   dàn chē fǎng  
bié shuāi wēng   xiāng jiàn wèn yàng  
jiāo qing wǎn jiù   huān néng qiáng  
xìng péi zhǔ rén xián   gèng zhí fāng zhōu zhǎng  
líng luàn fàn   shuǐ zhú hán kuàng  
qīng fēng mǎn 滿 tán   míng yuè lín fǎng  
jiàn luò yáng rén   zhòng wén huà lóu chàng  
rán tái xiě   zàn ěr léi qiú fàng  
cóng hái lái   huì jiāo yáng kàng  
shén líng duō qǐng dǎo   sòng fán chī bǎng  
yóu xīn qiū liáng   hàn shuǐ lín qīng yàng  
jià dàng yún   qíng shān kāi dié zhàng  
liáo zhù yín yǒng   hān chàng  
běi yuán wèi jià   xìng zi néng lái kuàng