答林神童

宋代 洪适
快睹終童英妙時,跫然銜袖出明璣。家聲不詫大哉問,文律何愁知者希。 益利鋒鋩臨大敵,養成羽翼看高飛。紅塵可厭忙車馬,挹取西山爽氣歸。
kuài zhōng tóng yīng miào shí   qióng rán xián xiù chū míng jiā shēng chà zāi wèn wén   chóu zhī zhě    
fēng máng lín   yǎng chéng kàn gāo fēi hóng chén yàn máng chē   shān 西 shuǎng guī