答李昂長官富貴貧賤終篇之貺

宋代 徐積
前日正憑几,長須叩我門。手置一筒詩,義高辭且溫。 三讀至終篇,尤愛子所存。我有不言意,子已自得之。 余將缺不報,嘉意忽如遺。吾聞諸物理,動靜固其性。 靜有不如動,動有不如靜。所病入於邪,大率要歸正。 窮通存乎時,死生存乎命。與其以邪通,孰如以正窮。 漢之主父偃,其卒敗以凶。不義而有生,不如死於夭。 所以君子徒,而惡蹠壽考。謂富不如貧,謂貴不如賤。 其說豈徒爾,亦各有所見。貧賤與富貴,亦不必去取。 始也以道得,卒也以道處。豈特區區身,時乎非小補。 萬世賴其法,天下受其祜。所以古君子,得之亦不拒。 處之不以道,君子所不與。景公馬千駟,孔子賢夷齊。 曾孟藐晉楚,原顏甘凍飢。我愛張車騎,我愛郭汾陽。 大業中興漢,餘基再造唐。天資既忠厚,以義能自將。 德盛不敢肆,功大不敢當。匿跡遠權勢,以身系存亡。 以寬不以刻,以遜不以強。茲可謂之賢,雖盛其何傷。 博陸豈不偉,區區蔽孽顯。當時雖已幸,其後卒不免。 至於充謐輩,何足污齒牙。機雲死好進,樂晏死佞邪。 下近隋唐閒,其輩尤可嗟。甚者弊天下,非惟凶而家。 所以富與貴,有時而可惡。淫夫所不從,奔女所不娶。 色美而行非,嫫母勝西施。所以漢烈女,深恨蔡文姬。 文姬文姬其奈何,如姬之輩可悲歌。我欲採藥山之阿,亦欲把釣披漁蓑。 茫茫人閒歧路多,不如海水通天河。
qián zhèng píng   cháng kòu mén shǒu zhì tǒng shī   gāo qiě wēn    
sān zhì zhōng piān   yóu ài suǒ cún yǒu yán zi   zhī    
jiāng quē bào   jiā wén zhū dòng   jìng xìng    
jìng yǒu dòng   dòng yǒu jìng suǒ bìng xié   shuài yào guī zhèng    
qióng tōng cún shí   shēng cún mìng xié tōng shú   zhèng qióng    
hàn zhī zhǔ yǎn   bài xiōng ér yǒu shēng   yāo    
suǒ jūn zi   ér è zhí shòu kǎo wèi pín wèi   guì jiàn    
shuō ěr   yǒu suǒ jiàn pín jiàn guì      
shǐ dào   dào chù shēn shí   fēi xiǎo    
wàn shì lài   tiān xià shòu suǒ jūn zi   zhī    
chù zhī dào   jūn zi suǒ jǐng gōng qiān kǒng   xián    
céng mèng miǎo jìn chǔ   yuán yán gān dòng ài zhāng chē   ài guō fén yáng    
zhōng xīng hàn   zài zào táng tiān zhōng hòu   néng jiāng    
shèng gǎn   gōng gǎn dāng yuǎn quán shì   shēn cún wáng    
kuān   xùn qiáng wèi zhī xián suī   shèng shāng    
wěi   niè xiǎn dāng shí suī xìng   hòu miǎn    
zhì chōng bèi   chǐ yún hǎo jìn   yàn nìng xié    
xià jìn suí táng xián   bèi yóu jiē shèn zhě tiān xià fēi   wéi xiōng ér jiā    
suǒ guì   yǒu shí ér yín suǒ cóng bēn   suǒ    
měi ér xíng fēi   shèng 西 shī suǒ hàn liè shēn   hèn cài wén    
wén wén nài   zhī bèi bēi cǎi yào shān zhī ā   diào suō    
máng máng rén xián duō   hǎi shuǐ tōng tiān