答客吟

宋代 邵雍
說者從來太過乎,道須能卷又能舒。 人間好事不常有,天下奇才何處無。 年近從心唯策杖,詩逢得意便操觚。 快心亦恐詩拘束,更把狂詩大字書。
shuō zhě cóng lái tài guò   dào néng juǎn yòu néng shū  
rén jiān hǎo shì cháng yǒu   tiān xià cái chǔ  
nián jìn cóng xīn wéi zhàng   shī féng biàn 便 cāo  
kuài xīn kǒng shī shù   gèng kuáng shī shū