答康子

明代 王世貞
歷落康生在,新詩重起予。自然燕地桂,不草茂陵書。 白雪酬知少,青雲轉盼疏。吳天莽空闊,握手意何如。
luò kāng shēng zài   xīn shī zhòng rán yàn guì   cǎo mào líng shū    
bái xuě chóu zhī shǎo   qīng yún zhuǎn pàn shū tiān mǎng kōng kuò   shǒu