答姜仲文

明代 湯顯祖
白日不可常,孤雲亦何媚。 萋芳淡遊子,流泊世所棄。 事去息交久,書來喜君至。 愛日生寒姿,停雲起高翅。 經營二三月,颯遝豈遑避。 驚看就長揖,道故如失志。 相聞善為樂,相見乃憔悴。 為文寧自傷,情多或為累。 感君珍重意,承眶不能淚。 在沼魚何樂,先秋葉難翠。 長歌聊復聲,短袖時一戲。 今日眼中人,何年心上事。
bái cháng   yún mèi  
fāng dàn yóu   liú shì suǒ  
shì jiāo jiǔ   shū lái jūn zhì  
ài shēng hán 姿   tíng yún gāo chì  
jīng yíng èr sān yuè   huáng  
jīng kàn jiù cháng   dào shī zhì  
xiāng wén shàn wéi   xiāng jiàn nǎi qiáo cuì  
wéi wén níng shāng   qíng duō huò wèi lèi  
gǎn jūn zhēn zhòng   chéng kuàng néng lèi  
zài zhǎo   xiān qiū nán cuì  
cháng liáo shēng   duǎn xiù shí  
jīn yǎn zhōng rén   nián xīn shàng shì