大江東去 送楊國瑞西行兼簡仲宣生

宋代 段克己
悲哉秋氣,覺天高氣爽,淡然寥泬。行李悤悤人慾去,一夜征鞍催發。 落葉長安,雁飛汾水,怕見河梁別。中年多感,離歌休唱新闋。 暮雨也解留人,檐聲未斷,窗外還騷屑。滿眼清愁吹不散,莫倚心腸如鐵。 面目滄浪,齒牙搖落,鬢髮三分白。故人相問,請君還為渠說。
bēi zāi qiū   jué tiān gāo shuǎng   dàn rán liáo jué xíng cōng cōng rén   zhēng ān cuī
luò cháng ān   yàn fēi fén shuǐ   jiàn liáng bié zhōng nián duō gǎn   xiū chàng xīn què
jiě liú rén   yán shēng wèi duàn   chuāng wài hái sāo xiè mǎn 滿 yǎn qīng chóu chuī sàn   xīn cháng tiě
miàn cāng làng   chǐ yáo luò   bìn sān fēn bái rén xiàng wèn   qǐng jūn hái wèi shuō