大江東去 其五 再詠葡萄

明代 夏言
一種靈株,細摩挲、不似人間之物。偃蹇虬枝連密葉,風雨暗生牆壁。 的的懸珠,匯景如貫,顆顆凝霜雪。交梨火棗,品題未許稱傑。 絕憐白玉盤行,黃金籠貯,瑤席清輝發。涼沁詩脾甘露爽,坐使襟塵消滅。 玉女盆頭,仙人掌上,直欲披玄發。夜深蒼海,驪龍吐出明月。
zhǒng líng zhū   shì rén jiān zhī yǎn jiǎn qiú zhī lián   fēng àn shēng qiáng
xuán zhū   huì jǐng guàn   níng shuāng xuě jiāo huǒ zǎo   pǐn wèi chēng jié
jué lián bái pán xíng   huáng jīn lóng zhù   yáo qīng huī liáng qìn shī gān shuǎng   zuò shǐ 使 jīn chén xiāo miè
pén tóu   xiān rén zhǎng shàng   zhí xuán shēn cāng hǎi   lóng chū míng yuè