迨作淮口遇見詩戲用其韻

宋代 蘇軾
我詩如病驥,悲鳴向衰草。 有兒真驥子,一噴群馬倒。 養氣勿吟哦,聲名忌太早。 風濤借筆力,勢逐孤雲掃。 何如陶家兒,繞舍覓梨棗。 君看押強韻,已勝郊與島。
shī bìng   bēi míng xiàng shuāi cǎo  
yǒu ér zhēn zi   pēn qún dào  
yǎng yín é   shēng míng tài zǎo  
fēng tāo jiè   shì zhú yún sǎo  
táo jiā ér   rào shě zǎo  
jūn kān qiáng yùn   shèng jiāo dǎo