戴雲山吟

唐代 智亮
人間謾說上天梯,上萬千回總是迷。 曾似老人岩上坐,清風明月與心齊。 戴雲山頂白雲齊,登頂方知世界低。 異草奇花人不識,一池分作九條溪。
rén jiān màn shuō shàng tiān   shàng wàn qiān huí zǒng shì
céng shì lǎo rén yán shàng zuò   qīng fēng míng yuè xīn
dài yún shān dǐng bái yún   dēng dǐng fāng zhī shì jiè
cǎo huā rén shí   chí fēn zuò jiǔ tiáo