待月

宋代 孔平仲
初宵待月先掃門,雖未出海光照垣。皎然輝采更無壅,比之常夕尤清妍。 星辰不復爭芒角,河漢自合收波瀾。久之黮黲若蒙垢,坌起四隅陰氣繁。 人心賞玩欲竟夕,嗟哉頃刻已自昏。如何更使魑魅畏,豈非已被蝦蟆吞。 紛紛庭華墮如雨,訓狐騎屋貌甚尊。乘幽挾晦彼固喜,使之如此亦有緣。 豈無蛇虺出當道,不如青燈坐前軒。以書自圍恣所取,黃卷聖賢聊可言。
chū xiāo dài yuè xiān sǎo mén   suī wèi chū hǎi guāng zhào yuán jiǎo rán huī cǎi gèng yōng   zhī cháng yóu qīng yán    
xīng chén zhēng máng jiǎo   hàn shōu lán jiǔ zhī dǎn cǎn ruò méng gòu bèn   yīn fán    
rén xīn shǎng wán jìng   jiē zāi qǐng hūn gèng shǐ chī 使 mèi wèi   fēi bèi tūn    
fēn fēn tíng huá duò   xùn mào shén zūn chéng yōu xié huì shǐ   zhī 使 yǒu yuán    
shé huī chū dāng dào   qīng dēng zuò qián xuān shū wéi suǒ huáng   juǎn shèng xián liáo yán