黛陀石馬蹄硯

宋代 劉敞
一片蒼山石,遙憐巧匠心。能存辟雍法,宛是裊啼金。 氣奪秋雲濕,光含墨海深。魚龍隨醉筆,變化出幽岑。
piàn cāng shān shí   yáo lián qiǎo jiàng xīn néng cún yōng wǎn   shì niǎo jīn    
duó qiū yún shī   guāng hán hǎi shēn lóng suí zuì biàn   huà chū yōu cén