代書吟

宋代 邵雍
金須百鍊始知精,水鑒何如人鑒明。 不棄既能存故舊,久要焉敢忘平生。 經綸事體當言用,道義襟懷只論誠。 草木面前何止萬,歲寒松桂獨青青。
jīn bǎi liàn shǐ zhī jīng   shuǐ jiàn rén jiàn míng  
néng cún jiù   jiǔ yào yān gǎn wàng píng shēng  
jīng lún shì dāng yán yòng   dào jīn huái zhǐ lùn chéng  
cǎo miàn qián zhǐ wàn   suì hán sōng guì qīng qīng