代內人獄中有寄

明代 張煌言
國破已飲泣,家破復間關;自君之出矣,妾嫠君亦鰥。 兒女雖有情,不在別離間;上堂潔脯脡,下堂代斑襴。 知君驅汗馬,豈敢怨紅顏!夷官張羅網,忠義委草菅; 奄忽大椿謝,君滯滄海灣。兀然生死魂,並作鮫珠潸。 君行寶膚發,奔跣安所還;妾自感百罹,飛蓬任雙鬟。 衰門既零落,空閨誰貞艱?哀哉井臼婦,終年困狴犴。 非不輕微生,將雛實且孱;圜扉滋味惡,燐青碧血殷。 古稱東海婦,嚴霜暑路班。胡天嘗夢夢,莫辨罹與環; 如何貫索星,獨照望夫山!視彼磨笄峰,高名良可攀; 難將妾巾幗,往佐君羽綸。報君還祝君,旂常樹人寰!
guó yǐn   jiā jiān guān   jūn zhī chū   qiè jūn guān  
ér suī yǒu qíng   zài bié jiàn   shàng táng jié tǐng   xià táng dài bān lán  
zhī jūn hàn   gǎn yuàn hóng yán   guān zhāng luo wǎng   zhōng wěi cǎo jiān  
yǎn chūn 椿 xiè   jūn zhì cāng hǎi wān rán shēng hún bìng   zuò jiāo zhū shān    
jūn xíng bǎo   bēn xiǎn ān suǒ hái   qiè gǎn bǎi   fēi péng rèn shuāng huán  
shuāi mén líng luò   kōng guī shuí zhēn jiān   āi zāi jǐng jiù   zhōng nián kùn àn  
fēi qīng wēi shēng   jiāng chú shí qiě càn   huán fēi wèi è   lín qīng xuè yīn  
chēng dōng hǎi   yán shuāng shǔ bān tiān cháng mèng mèng   biàn huán    
guàn suǒ xīng   zhào wàng shān   shì fēng   gāo míng liáng pān  
nán jiāng qiè jīn guó   wǎng zuǒ jūn lún bào jūn hái zhù jūn   cháng shù rén huán