代九九

唐代 元稹
昔年桃李月,顏色共花宜。回臉蓮初破,低蛾柳並垂。 望山多倚樹,弄水愛臨池。遠被登樓識,潛因倒影窺。 隔林徒想像,上砌轉逶迤。謾擲庭中果,虛攀牆外枝。 強持文玉佩,求結麝香縭。阿母憐金重,親兄要馬騎。 把將嬌小女,嫁與冶遊兒。自隱勤勤索,相要事事隨。 每常同坐臥,不省暫參差。才學羞兼妒,何言寵便移。 青春來易皎,白日誓先虧。僻性嗔來見,邪行醉後知。 別床鋪枕席,當面指瑕疵。妾貌應猶在,君情遽若斯。 的成終世恨,焉用此宵為。鸞鏡燈前撲,鴛衾手下隳。 參商半夜起,琴瑟一聲離。努力新叢艷,狂風次第吹。
nián táo yuè   yán gòng huā huí liǎn lián chū   é liǔ bìng chuí
wàng shān duō shù   nòng shuǐ ài lín chí yuǎn bèi dēng lóu shí   qián yīn dào yǐng kuī
lín xiǎng xiàng   shàng zhuǎn wēi mán zhì tíng zhōng guǒ   pān qiáng wài zhī
qiáng chí wén pèi   qiú jié shè xiāng ā lián jīn zhòng   qīn xiōng yào
jiāng jiāo xiǎo   jià yóu ér yǐn qín qín suǒ   xiāng yào shì shì suí
měi cháng tóng zuò   xǐng zàn cēn cái xué xiū jiān   yán chǒng biàn 便
qīng chūn lái jiǎo   bái shì xiān kuī xìng chēn lái jiàn   xié xíng zuì hòu zhī
bié chuáng zhěn   dāng miàn zhǐ xiá qiè mào yīng yóu zài   jūn qíng ruò
de chéng zhōng shì hèn   yān yòng xiāo wèi luán jìng dēng qián   yuān qīn shǒu xià huī
shēn shāng bàn   qín shēng xīn cóng yàn   kuáng fēng chuī