代寄情,楚詞體

唐代 李白
君不來兮,徒蓄怨積思而孤吟。雲陽一去已遠, 隔巫山綠水之沉沉。留餘香兮染繡被,夜欲寢兮愁人心。 朝馳余馬於青樓,怳若空而夷猶。浮雲深兮不得語, 卻惆悵而懷憂。使青鳥兮銜書,恨獨宿兮傷離居。 何無情而雨絕,夢雖往而交疏。橫流涕而長嗟, 折芳洲之瑤華。送飛鳥以極目,怨夕陽之西斜。 願為連根同死之秋草,不作飛空之落花。
jūn lái   yuàn ér yín yún yáng yuǎn  
shān shuǐ zhī chén chén liú xiāng rǎn xiù bèi   qǐn chóu rén xīn
cháo chí qīng lóu   huǎng ruò kōng ér yóu yún shēn  
què chóu chàng ér huái yōu shǐ 使 qīng niǎo xián shū   hèn 宿 shāng
qíng ér jué   mèng suī wǎng ér jiāo shū héng liú ér cháng jiē  
zhé fāng zhōu zhī yáo huá sòng fēi niǎo   yuàn yáng zhī 西 xié
yuàn wèi lián gēn tóng zhī qiū cǎo   zuò fēi kōng zhī luò huā