代呼延信夫以筍乞貓於韓子云

宋代 章甫
官居城一隅,屋漏如野處。辛勤補綠蘿,僅可待風雨。 移家幸亡恙,所苦多碩鼠。齧衣費紉縫,盜肉恣含咀。 引子動成群,啾啾疑爾汝。晝曾無靦顏,入暮誰能禦。 窺燈殫膏油,驚夢斗儔侶。主人非昔人,為態尚如許。 飽食詎可常,潛蹤豈無所。灌穴惡盡殺,具磔難悉舉。 牆東吏部家,兩貓將十子。往往感仁惠,相乳忘彼此。 花墩夜不眠,衛寢如馴虎。願分俊逸姿,庶以鎮衡宇。 穿魚聘銜蟬,於君諒無取。丁寧玉板師,委曲致斯語。 妻孥仍有言,乞貓宜乞女。他時遂生育,鄰里轉相予。
guān chéng   lòu chǔ xīn qín luó jǐn   dài fēng    
jiā xìng wáng yàng   suǒ duō shuò shǔ niè fèi rèn fèng dào   ròu hán zuǐ    
yǐn zi dòng chéng qún   jiū jiū ěr zhòu céng miǎn yán   shuí néng    
kuī dēng dān gào yóu   jīng mèng dòu chóu zhǔ rén fēi rén wèi   tài shàng    
bǎo shí cháng   qián zōng suǒ guàn xué è jǐn shā   zhé nán    
qiáng dōng jiā   liǎng māo jiāng shí wǎng wǎng gǎn rén huì xiāng   wàng    
huā dūn mián   wèi qǐn xùn yuàn fēn jùn shù 姿   zhèn héng    
chuān 穿 pìn xián chán   jūn liàng dīng níng bǎn shī wěi   zhì    
réng yǒu yán   māo shí suì shēng lín   zhuǎn xiāng