待旦吟二首 其二

宋代 曹勛
纏綿冰雪陰風寒,松竹半死相摧殘。嚴居谷飲蔽荊棘,藤蘿委地難躋攀。 猛虎志大自羈束,易飽不及狐兔安。雞鳴起舞亦漫興,扣角辛苦真可嘆。 堯禹既往小白死,烏乎吾道何由還。幽憂展轉不成臥,安得日出開重關。
chán mián 綿 bīng xuě yīn fēng hán   sōng zhú bàn xiāng cuī cán yán yǐn jīng   téng luó wěi nán pān
měng zhì shù   bǎo ān míng màn xīng   kòu jiǎo xīn zhēn tàn
yáo wǎng xiǎo bái   dào yóu hái yōu yōu zhǎn zhuǎn chéng   ān chū kāi zhòng guān