待旦吟二首

宋代 曹勛
彼幽人兮何所思,憂耿耿兮天一涯。 舉家親屬散百草,關山萬里難追隨。 更長不寐聽鳴柝,寒風蕭瑟如淒悲。 安得此身有羽翼,脫然避地能孤飛。 中宵起坐待明發,悄悄側身聽晨雞。
yōu rén suǒ   yōu gěng gěng tiān
jiā qīn shǔ sàn bǎi cǎo   guān shān wàn nán zhuī suí
gèng zhǎng mèi tīng míng tuò   hán fēng xiāo bēi
ān shēn yǒu   tuō rán néng fēi
zhōng xiāo zuò dài míng   qiāo qiāo shēn tīng chén